Ring ring
BacKan321.CF
Tải ngay UcWeb Hack Tốc Độ
• Tải game , ảnh , video siêu nhanh
• Dowload siêu tốc không hề bị lỗi , tải 1mb mất có 30 giây , tiết kiệm 90% dung lượng GPRS

» Tải Ucweb Hack
» Hướng dẫn dùng Ucweb...
Wap Doc Truyen
GamesSearch
[Rất hay] Vẽ em bằng màu nỗi nhớ
Search| Lượt Xem : ( XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 44198013
Visits Today: 167007
This Week: 626335
This Month: 10013361

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

)
| Tập tin đính kèm (0)
- Đánh giá : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 44198018
Visits Today: 167012
This Week: 626340
This Month: 10013366

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


- Xếp hạng : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 44198018
Visits Today: 167012
This Week: 626340
This Month: 10013366

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="vote" />
- Chia sẻ :
smsGZFYTYuGO


- Khanh hả con, cái thằng này, bây giờ mới chịu về thăm dì đó hả? Để dì coi nào, cái thằng bây giờ trong chững chạc và bãnh bao quá. – Dì nói và đến ôm lấy tôi, cảm động như muốn khóc, như nhìn thấy ruột thịt xa cách bao nhiêu năm gặp lại. Dìlà em gái của mẹ tôi ngày còn chạy giặc, gia đình dì thì mất tích nên bà ngoại tôi nhận dì làm con. Ở miền Nam, ngày xưa vào thời chạy giặc thì gia đình ly tán rất nhiều. May mắn thì tìm lại được, còn không thì có thể thất lạc mãi mãi. Ngày xưa tôi thường ăn cơm ở nhà dì còn nhiều hơn ở nhà tôi vì mẹ đi làm suốt, nêndì xem tôi như con trai trong nhà.

- Con mắm kia, lớn thay rồi chứ có phải con nít đâu mà còn đè đầu cưỡi cổ anh mày! Đi ra kia kêu ba chạy xe vào đây đón anh mày nhanh! – Dì nhìn sang con nhóc vừa khủng bố tôi và nói.

Tôi chợt giật mình nhớ ra, thì ra là con Ly, con nhóc mà ngày xưa lúc nào cũng quấn lấy tôi. Tôi vừa quay sang nhìn nó và cười như đã nhận ra người quen. Bỗng nó cốc đầu tôi một cái.

- Em ghét anh lắm! – Nó quay lại nói, lè lưỡi một cái rồi bỏ đi. Trông thật đáng yêu.

- Cái tật trẻ con của nó từ nhỏ con biết mà.– Dì cưới và nói với tôi.

Tôi và dì cùng nhau đi theo phía sau con nhóc ra xe.

- Vậy là Ly bây giờ cũng 19 tuổi rồi hả dì? – Tôi tâm sự với dì.

- Ừ, mới đó mà nó đã lớn xác vậy rồi, nuôi con này đến từng tuổi này cức khổ lắm con à! Nó không ngoan hiền như con, dì không biết khi nào nó lo ngược lại cho cậu dì nữa.

- Dì nói sao chứ con cũng có tốt gì đâu, đến giờ thì sự nghiệp cũng chưa đến đâu mà. Rồi bây giờ Ly nó học gì hả dì?

- Nó học ở trường Ngoại Ngữ Tin Học đó con, lâu lâu nó cũng đi làm người mẫu quảng cáo cho mấy sự kiện này nọ, mà dì thì không thích nó đi làm mấy công việc đó, cứ khuyên nó ráng học để lấy cái bằngmà nó không nghe, con về đây chơi thì coikhuyên bảo em nó xem.

Nhìn con nhóc từ phía sau, đúng là dáng đẹp như người mẫu. Hôm nay nó mặc quần jean dài bó sát và mang cao gót, ao sơ mi kiểu cách, một chút giản dị nhưng cũng rất thời trang. Tóc dài nhuộm nâu, nước da trắng hồng và môi son đỏ. Nó đi từ chỗ tôi ra xe mà hút bao ánh nhìn các đấng mày râu, lâu lâu lại quay lại nhin tôi và lè lưỡi nhỏ xinh chọc quê tôi. Nghĩ lại cũng thật buồn cười, ngày xưa hai anh em còn cởi truồng tắm mưa, tắm kênh. Lúc nào nó cũng lẽo đẽo theo tôi dù là tôi có chơi các trò chơi của tụi con trai. Vậy mà giờ đây đã trở thành một thiếu nữ tràn trề nhựa sống, ăn mặc sành điệuchả bù với cải kiểu lôi thôi lếch thếch lúc nhỏ.

- Ly càng lớn càng xinh đẹp như dì vậy! Sau này thế nào dì cũng được nhờ thôi mà. – Tôi cưới nói với dì và hai người cùng đi ra xe.

Vừa ngồi vào xe thì con Ly giành ngay chỗ ngồi cạnh tôi, kiểu này thì một tiếng nữa chịu trận với con nhóc này rồi. Xe lăn bánh từ từ rời khỏi phi trường, tôi tiếp tục nói chuyện với cậu dì về cuộc sống của gia đình tôi bên kia.

- Ông già mày sao rồi? - Chú tôi hỏi.

- Dạ! Ba con qua đó cũng chỉ làm việc vặt thôi chú à, bằng cấp ở đây mang qua không có tác dụng gì.

- Ngày xưa đã quyết định là ở Việt Nam sống với dì mà, sao tự nhiên lại đổi ý ngang xương? Từ ngày mẹ con mất, suốt ngày cứ lẫn quẫn ở nhà dì miết rồi dì quen hơi luôn. Lúc con đi, dì buồn lắm! – Dì lại sụt sịt khóc.

Tôi không biết phải trả lời thế nào, chỉ biết gượng gạo cười cho qua và ngã lưng ra mội cái. Trầm tư ngắm nhìn đường phố qua ô cửa kính.

Sai Gòn, cái thành phố mà ngày xưa tôi thường cho là xô bồ, xô bộn. Thành phố đầy nắng gắt của những buổi trưa hè. Dòng người tấp nập ngược xuôi, đường xá đã được mở rộng. Nhiều nhà hàng khách sạn mọc lên. Có ai đã từng chịu cái lạnh giá của vùng bờ biển phía đông Hòa Kỳ, thì mới cảm thấy yêu sao cái khí hậu nóng bức này. Có ai từng xa quê ngần ấy thời gian như tôi, thì mới cảm thấy thèm cái nắng nóng chói chang giữa lòng thành phố. Tôi muốn được ra khỏi xe lúc này, để cảm nhận cái ấm áp của Sài Gòn. Muốn được những tia nắng ấy chạm vào da thịt, để làm tan đi cái lớp vỏ bọc lạnh lẽo vô hình nào đó trên người tôi suốt nhiều năm qua. Huyện Củ Chi là nơi tôi sinh ra và lớn lên, nhưng Sài Gòn lại để lại trong tôi nhiều hơnnhững kỷ niệm vui buồn của tuổi học trò, một mối tình sâu đậm mà nước mắt nhiều hơn tiếng cười. Cũng như câu “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở. Khi ta đi đấtđã hóa tâm hồn”.

- Ui da. – Dòng xuy nghĩ tự nhiên bị dập tắt khi có aiđó làm gì trên cánh tay của tôi. Nhìn qua thì con Ly đang bứt từng cộng lông tay của tôi một cách tức giận.

- Cho anh chết nè, chết nè, bứt hết để xem coi im lặng được bao lâu. Nãy giờ thấy em không nói gì làtưỡng mọi chuyện xong rồi hả. – Con nhỏ tức giận nhưng trong đáng yêu ghê. Lúc này thì dì đã ngủ vì có lẽ mệt mỏi khi phải đi đón tôi.

- Thôi tha cho anh đi, cái tật từ nhỏ không bỏ. – Ngày xưa nó còn bứt cả lông chân của tôi nữa mà.

- Mới đó mà 6 năm rồi chứ có ít gì đâu, em giờ nhìn khác quá. Làm sao anh nhận ra được.

- Khác là khác thế nào ? – Em chu mỏ hỏi với vẻ ngạc nhiên.

- Ừ, thì con mắm ngày xưa của anh đã trở thành một cô người mẫu xinh đẹp rồi mà. – Tôi cưới và chọc em.

- Đáng ghét, dám kêu em con mắm. – Em vừa nói vừa tức giận bứt tiếp.

- Cơ mà anh khen em đẹp nên em tha cho anh đó, hihi. – Tôi buồn cười với cái tính trẻ con của nó.

- Anh chỉ về đây chơi vài tháng hè, nên ngày nào cũng phải dẫn em đi chơi đó. Không để yên cho anh đâu. – Vừa nói em vưa hăm và định kéo quần tôi lênnhổ cả lông chân nữa.

- Biết rồi, biết rồi mà. Ngày xưa nhóc nhổ hết lông chân anh rồi, không còn gì đâu mà tìm. – Tôi hoảng hồn, trả lời một cách sợ sệt. Con nhóc nghe và cười khoái chí.

- À, ngày mai em đi làm PG để quảng cáo cho buổi triển lãm xe ở thành phô, anh đi với em nhe.

- Mày để anh mày nghỉ ngơi, nó vừa về mà bắt nó đitùm lum. – Dì tôi thức từ hồi nào và mắng con nhóc. Con nhóc lại chu mỏ làm nũng như mọi lần. Mọi người lại im lặng và chìm vào giấc ngủ. Chẳng mấy chốc mà đã về đến huyện. Đùi tôi mỏi nhừ vì con Ly đang nằm ngủ ngon lành trên đó từ lúc nào. Đôi chân dài của nó phải có rút lại, thin con bé thật đáng yêu như con mèo con.

- Em ơi dậy đi, đến nhà rồi. – Tôi béo má con nhóc và nói khẽ.

- Để em ngủ tí nữa. – Em làm nũng với giọng ngái ngủ.

- Nhưng em ngồi dậy để anh ra ngoài mang hành lývào nhà nữa mà.

- Anh cõng em vào nhà đi. – Con bé lại tiếp tục nhõng nhẽo.

- Con mắm này, vào nhà mau lên. – Dì tôi đét vào mông nó một cái và mắng.

Con nhóc hậm hực và nụ mặt đi vào nhà. Cái tính từ xưa của nó đến giờ vẫn vậy, hay giận và nhõng nhẽo lắm. Nhưng cũng mau quên và vui trở lại nhanh lắm. Bước xuống xe và mang đồ vào nhà, ngôi nhà thân yêu ngày nào mà tôi hay ăn trực vẫn vậy. Vẫn lớp sơn màu trắng ấy, dường như đã đượcsơn lại gần đầy. Vẫn những chậu cây kiểng của chú tôi mà ông ấy vẫn chăm sóc đều đặn mỗi ngày. Đi theo hướng bên tay phải là ra sân vườn phía sau, có trồng khá nhiều loại cây ăn trái. Bây giờ đã đượcrào lại đang hoàng chứ không như ngày xưa, từ sân vườn nhà này có thể đi qua sân vườn nhà khác một cách dễ dàng.

Quay lại với khung cảnh của quán hủ tiếu, tôi cho mảnh giấy nhỏ vào túi áo rồi bước ra khỏi quán. Hítthở một cái thật sảng khoái khi trời của quê hương rồi đi dọc theo con đường để ngắm nhìn lại những cảnh vật ngày xưa. Đi ra ngoài đường lộ, và đi khoảng vài chục mét thì tôi ghé vào một cửa hàng điện thoại nhỏ. Mua một cái sim khuyến mãi và đặt vào cái điện thoại mà cậu tôi đưa tôi dùng những ngày ở đây. Tôi quyết định gọi ngay và luôn đến sốđiện thoại………….Đặt cái sim khuyến mãi mới mua vào điện thoại, tôi quyết định gọi ngay và luôn cho thằng Hải. Hải là thằng bạn thân dưới quê của tôi ngày xưa, nó được xem như tổng đài của cả nhóm. Bất cứ việc gì quan trọng trong nhóm đều thông qua nó. Vì vậy mà chỉ cần liên lạc được với nó, xem như có thể gặp lại tất cả bạn bè ngày xưa.

_ Alo, Hải hả? – Tôi nói khi đầu dây bên kia vừa bắt mày.

_ Xin lỗi, cho hỏi anh là ai vậy? – Nó lịch sự trả lời.

_ Tao nè, Khanh nè.

_ Khanh nào?

[<] 1,[2],3,4,47 [>]
Đến trang:
• Quảng Cáo
Tải Full bộ clip Cực Nóng (chỉ 500đ). Soạn: TG 126496 Gửi 6086. [Tải Ngay Về Máy]
• Thống Kê
» Tổng Số : 234 bài viết và 15 chuyên mục.

SEO Reports for probn.wap.sh PageRank for probn.wap.sh
• Liên Hệ - Hỗ Trợ
probn143@Gmail.Com